Trường Đại học Phan Châu Trinh
Trường Đại học Phan Châu Trinh
Tuyển Sinh Đại Học
TUYỂN SINH 2026
Kết nối Zalo tư vấn:

Liên hệ tuyển sinh

Gửi email cho chúng tôi:
Gọi hoặc Zalo cho chúng tôi:
Gửi hồ sơ về:
09 Nguyễn Gia Thiều, P. Điện Bàn Đông, TP. Đà Nẵng.

Hợp tác Quốc tế

Mọi thắc mắc liên quan đến hợp tác quốc tế hoặc Chương trình Thực tập Quốc tế cho sinh viên, vui lòng liên hệ với chúng tôi qua email:
Theo dõi chúng tôi trên mạng xã hội
Theo dõi chúng tôi trên phương tiện truyền thông xã hội để không bỏ lỡ thông tin quan trọng về đăng ký, học bổng, cơ hội nghề nghiệp hấp dẫn và trải nghiệm đa dạng trong các hoạt động của chúng tôi.

Đi hết giảng đường cùng mẹ…

Ôn thi đại học khi đang mang thai, rồi dắt hai con cùng bước lên sân khấu nhận bằng bác sĩ sau 6 năm học Y. Hành trình của tân bác sĩ Trương Lê Minh Thư (khóa K20, Trường Đại học Phan Châu Trinh) là câu chuyện về một quá trình học tập đáng khâm phục.
 



Không chỉ có một tân bác sĩ bước lên sân khấu nhận bằng. Hai đứa trẻ cũng lon ton theo mẹ, một bé 8 tuổi, một bé 6 tuổi. Người mẹ cúi xuống nắm chặt tay các con rồi mỉm cười bước về phía bục danh dự. Đó không chỉ là khoảnh khắc đánh dấu ngày Thư chính thức trở thành bác sĩ sau 6 năm miệt mài học tập mà còn là cái kết đẹp cho một hành trình mà ba mẹ con đã cùng nhau đi qua.

Ôn thi khi con còn trong bụng mẹ

Ít ai biết, khi Minh Thư trở thành sinh viên Y khoa ở tuổi 26, con thứ hai của Thư chỉ mới tròn hai tháng tuổi.

Con đường đến với ngành Y của Thư không giống nhiều bạn cùng khóa. Trước đó, Thư từng học y, rồi theo học đại học Dược. Cuộc sống đưa Thư đến với hôn nhân, rồi liên tiếp hai lần sinh con. Có những lúc, Thư nghĩ ước mơ trở thành bác sĩ sẽ mãi chỉ là điều dang dở nhưng cô gái ấy vẫn luôn nỗ lực.

Năm 2020, Minh Thư quyết định thi lại đại học. Đó là khoảng thời gian Thư đang mang thai. Sinh con được hai tháng, Thư bước vào phòng thi với tất cả hy vọng của một người mẹ trẻ. Sau này, khi được hỏi đã ôn thi như thế nào, Thư chỉ cười hiền rồi đáp: "Con ngủ giờ nào thì mình học giờ nấy."

Câu nói ấy nghe nhẹ tênh, nhưng phía sau là biết bao đêm thức trắng. Không có góc học tập yên tĩnh, không có những buổi ôn bài trọn vẹn như nhiều sĩ tử khác, chỉ có những trang sách được mở ra giữa tiếng trẻ khóc trẻ con, giữa những lần ru con ngủ và những bữa cơm còn dở dang.

Nỗ lực ấy được đền đáp bằng số điểm hơn 25 điểm ở tổ hợp Toán - Hóa – Sinh trong kỳ thi năm ấy, đưa Thư trở thành sinh viên Trường Đại học Phan Châu Trinh.

“Hồi đó ban đầu chưa tìm hiểu mình cũng phân vân Phan Châu Trinh với các trường khác, sau đó chọn Phan Châu Trinh vì cơ sở vật chất tốt, trình độ giảng viên giỏi và vì đây là một Trường chỉ dạy khối ngành sức khỏe nên lựa chọn”, Thư chia sẻ.

Sáu năm làm mẹ, sáu năm học làm bác sĩ.

6 năm học Y cũng là 6 năm Thư học cách cân bằng giữa hai vai trò: một sinh viên và một người mẹ. Ban ngày lên giảng đường, xuống bệnh viện thực hành, tối về lại tất bật với con nhỏ. Có những đêm trực ở bệnh viện, Thư không biết gửi con cho ai.

“Thời điểm đó các thầy cô tạo điều kiện cho mình sắp xếp thời gian trực, bạn bè cũng hỗ trợ đổi ca trực nếu hôm đó phải chăm con nhỏ. Sự sẻ chia ấy trở thành một trong những ký ức mà mình luôn trân trọng”, Thư nói.

Năm thứ hai đại học là quãng thời gian khó khăn nhất. Áp lực học tập, kinh tế, gia đình và việc chăm con cùng lúc đè nặng lên vai người mẹ trẻ. Có thời điểm vì không đủ thời gian Thư từng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Nhưng rồi, nhìn hai con còn quá nhỏ và nghĩ đến giấc mơ của mình, Thư lại tự nhủ phải đứng dậy.

Trong hành trình ấy, người đồng hành thầm lặng nhất không phải ai khác mà chính là mẹ của Thư. Bà gánh vác phần lớn chi phí sinh hoạt, chăm lo cho các cháu để con gái yên tâm học tập.

Điều Minh Thư nhớ nhất sau 6 năm học là những đêm trực dài và ba tuần thực tập ở Nam Giang. Lần đầu tiếp xúc với đồng bào vùng cao còn nhiều thiếu thốn về kiến thức y tế, Thư nhận ra danh xưng bác sĩ không chỉ là để chữa bệnh, mà còn là mang tri thức và sự sẻ chia đến với cộng đồng.

Cũng trong những năm tháng đi lâm sàng, lần đầu đứng trước một bệnh nhân nguy kịch ở Bệnh viện Ung bướu. Chính khoảnh khắc ấy khiến Thư hiểu rằng mình phải học nhiều hơn, nghiêm túc hơn để một ngày nào đó đủ năng lực đứng trước người bệnh bằng tất cả kiến thức và trách nhiệm của một bác sĩ.

Ngoài giảng đường và bệnh viện, Minh Thư còn tìm thấy sự cân bằng trên những cung đường chạy bộ. Ban đầu chỉ để giảm cân, rèn luyện sức khỏe, nhưng rồi chạy bộ trở thành cách giúp Thư giải tỏa áp lực, rèn luyện ý chí và nạp lại năng lượng sau những ngày học tập căng thẳng. Với Thư, muốn chăm sóc sức khỏe cho người khác, trước hết phải biết chăm sóc chính mình.

Con lớn lên cùng giấc mơ của mẹ

Hai chiếc áo sơ mi trắng của học sinh đứng cạnh chiếc áo cử nhân của người mẹ. Hai màu áo, ba con người cùng đứng chung với nhau trong một khoảnh khắc. Đến một ngày đủ lớn, hai đứa trẻ sẽ hiểu rằng, buổi lễ tốt nghiệp hôm ấy không chỉ là ngày mẹ nhận bằng bác sĩ, mà còn là ngày tuổi thơ của các em thêm một kỷ niệm cùng hành trình sáu năm học Y của mẹ.

Tấm bằng bác sĩ mà Trương Lê Minh Thư nhận được trong ngày tốt nghiệp không chỉ ghi dấu sáu năm học Y. Đó còn là minh chứng cho một hành trình bền bỉ của người mẹ đã vừa nuôi con, vừa nuôi dưỡng chính ước mơ của mình. Và có lẽ, trong hành trình ấy, hai đứa trẻ chính là động lực lớn nhất để chị chưa bao giờ nghĩ mình được phép từ bỏ.


Thí sinh đã đăng ký hãy đăng nhập ở đây để tra cứu.

 

Tìm hiểu thêm:

  1. Tại sao chọn Đại học Phan Châu Trinh?
  2. Tham quan cơ sở vật chất
  3. Thông tin tuyển sinh năm 2026
  4. Học phí và Học bổng
  5. Theo dõi PCTU trên kênh Facebook

 

 

Văn phòng tuyển sinh: